<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388</id><updated>2012-02-16T11:16:30.032-08:00</updated><category term='Vui Nhộn'/><title type='text'>Trần Thái Dương</title><subtitle type='html'>Nhật ký của Thái Dương</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>43</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-5538710911348870831</id><published>2011-08-20T07:34:00.000-07:00</published><updated>2011-08-20T07:45:20.801-07:00</updated><title type='text'>Nhà Mới</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-xT4PXqhZsdM/Tk_FHOBc6rI/AAAAAAAAAQc/KUE5PoanbEs/s1600/P1000957.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-xT4PXqhZsdM/Tk_FHOBc6rI/AAAAAAAAAQc/KUE5PoanbEs/s400/P1000957.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;Đã hoàn thiện sàn gỗ&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-KYxpX4BisBg/Tk_Fsj98awI/AAAAAAAAAQg/jdcOON07fPA/s1600/P1000941.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-KYxpX4BisBg/Tk_Fsj98awI/AAAAAAAAAQg/jdcOON07fPA/s400/P1000941.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;Chưa hoàn thiện&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-AxeW17ERXzQ/Tk_IIfjc_0I/AAAAAAAAAQo/L0ywtxnJ4bg/s1600/P1000943.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" id=":current_picnik_image" src="http://3.bp.blogspot.com/-hxF5507_FVw/Tk_IWzJuLoI/AAAAAAAAAQw/ZV2a_mFC7Fw/s1600/15921723090_dtxBs.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;Phong Tinh Diu&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-APe0jHFJcH8/Tk_HzgMBBMI/AAAAAAAAAQk/Uio_P-MmkvE/s1600/P1000936.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-APe0jHFJcH8/Tk_HzgMBBMI/AAAAAAAAAQk/Uio_P-MmkvE/s400/P1000936.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;Phong Bi Duong&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-5538710911348870831?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/5538710911348870831/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/08/nha-moi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5538710911348870831'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5538710911348870831'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/08/nha-moi.html' title='Nhà Mới'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-xT4PXqhZsdM/Tk_FHOBc6rI/AAAAAAAAAQc/KUE5PoanbEs/s72-c/P1000957.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-8069637428736812090</id><published>2011-07-30T06:58:00.000-07:00</published><updated>2011-08-20T07:21:13.184-07:00</updated><title type='text'>Sinh nhật ông ngoại</title><content type='html'>Sinh nhật là một ngày đáng nhớ của mỗi người. Ai cũng muốn sinh nhật của mình được nhớ đến và đầy ắp những lời chúc tốt đẹp không phân biệt tuổi tác. Hồi xưa mẹ, cậu Tuấn và dì Hiền được ông bà ngoại tổ chức sinh nhật để mời các bạn đến liên hoan. Dù điều kiện gia đình không phải là khá giả nhưng ông bà ngoại rất quan tâm đến các con. Dù bây giờ mẹ đã có gia đình nhưng ngày sinh nhật nào ông bà cũng gọi điện chúc mừng sinh nhật mẹ. Để đáp lại một phần sự quan tâm của ông bà dành cho mẹ, mẹ rất muốn có dịp tổ chức sinh nhật cho ông, bà. Tuy vậy, những ngày sinh nhật của ông, mẹ chỉ gọi điện thoại về chúc mừng ông thôi vì điều kiện không về được. Cách đây 2 tuần, ông bà ngoại lên nhà mình chơi để thăm quan nhà mới. Nhân dịp này, dù sinh nhật ông ngoại còn mấy ngày nữa mới đến nhưng mẹ, chú Hiếu và dì Hiền đã cùng tổ chức sinh nhật cho ông ngoại. Đơn giản chỉ là một chiếc bánh gato nhỏ nhưng ông ngoại rất vui vì đó là lần đầu tiên ông ngoại thổi nến sinh nhật. Không khí gia đình thật vui vẻ. Buổi tối cả nhà cùng nhau thổi nến chúc mừng sinh nhật ông. Dù không phải sinh nhật của con nhưng con cũng rất hào hứng và đòi thổi nến mấy lần. Rồi hai ông cháu thay nhau thổi nến sinh nhật. Ông bà cũng cùng nhau thổi nến rất hạnh phúc. Những khoảnh khắc ghi lại hôm đó cũng rất thú vị. Chúc ông, bà luôn luôn mạnh khỏe. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất của mỗi con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-qEcNzJHou4E/TjQHOLtfIWI/AAAAAAAAAQM/xQ9_bDozFF4/s1600/P1000646.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-qEcNzJHou4E/TjQHOLtfIWI/AAAAAAAAAQM/xQ9_bDozFF4/s320/P1000646.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Ông và Bi cùng thổi nến&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Xz0dxqz6csc/TjQJH8fBRrI/AAAAAAAAAQU/C_Q9GDT6D1A/s1600/P1000651.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-Xz0dxqz6csc/TjQJH8fBRrI/AAAAAAAAAQU/C_Q9GDT6D1A/s320/P1000651.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Ông bà cùng thổi nến&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-8069637428736812090?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/8069637428736812090/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/sinh-nhat-ong-ngoai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8069637428736812090'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8069637428736812090'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/sinh-nhat-ong-ngoai.html' title='Sinh nhật ông ngoại'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-qEcNzJHou4E/TjQHOLtfIWI/AAAAAAAAAQM/xQ9_bDozFF4/s72-c/P1000646.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-1344327868843678891</id><published>2011-07-30T06:02:00.000-07:00</published><updated>2011-07-30T06:03:32.430-07:00</updated><title type='text'>Bí mật</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 14px;"&gt;Tối hôm nọ, trước giờ đi ngủ, thấy mặt bi buồn thiu, mẹ không hiểu tại sao:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Mẹ: Tại sao hôm nay con buồn thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Bi: Con không biết được nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Mẹ: Nào, nói mẹ xem tại sao nào (Mẹ hỏi đi hỏi lại)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Bi: Con không nói được đâu vì đó là bí mật củacon, mà bí mật thì con làm sao mà nói với mẹ được&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="textexposedshow" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Mẹ: !!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="textexposedshow" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;Đến tận bây giờ mình cũng không biết tại sao hôm ấycu Bi lại buồn. Bí mật đúng là bí mật!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: x-small;"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;&lt;span class="textexposedshow" style="font-family: Tahoma, sans-serif; line-height: 115%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-1344327868843678891?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/1344327868843678891/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/bi-mat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/1344327868843678891'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/1344327868843678891'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/bi-mat.html' title='Bí mật'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-5533178902529456890</id><published>2011-07-29T07:39:00.000-07:00</published><updated>2011-07-30T05:57:35.842-07:00</updated><title type='text'>Những ngày đầu đến lớp</title><content type='html'>Hôm nay là tròn 2 tuần con bắt đầu học ở Nguyễn Siêu - một môi trường hoàn toàn mới nhưng con đã thích ứng khá nhanh. Mỗi sáng mẹ đưa con ra điểm đón xe của trường và chiều bác Thanh xe ôm đón con về Trường mầm non Ngôi Sao Xanh để tối mẹ về đón. Bố mẹ rất xin lỗi vì không thể thu xếp thời gian để đón con được. Mấy tháng qua, mẹ rất đau đầu lo lắng về việc đón con. Bố mẹ nộp đơn cho trường yêu cầu đưa đón con theo yêu cầu và cũng trình bày hoàn cảnh nhưng trường không thể thu xếp được. Bố mẹ đành phải thuê một bác xe ôm đón con hàng ngày. Bác Thanh thường đưa đón rất nhiều bạn ở chung cư. Bố mẹ rất tin tưởng ở bác ấy nên mới giao con cho bác ấy. Mẹ cũng muốn hàng ngày đưa và đón con nhưng điều kiện như vậy, mẹ chẳng biết làm thế nào. Cũng rất may là con đã nhanh thích ứng được với điều kiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 18 tháng 7 là buổi học đầu tiên của con. Buổi sáng mẹ đưa con đến trường và đưa con vào lớp. Các bạn đã ngồi rất ngay ngắn và chỉ còn một vài chỗ trống dành cho con và mấy bạn chưa đến. Trong khi các con đang ngồi ngay ngắn trong lớp thì bên ngoài các bố các mẹ vẫn đang đứng chen chúc trước cửa lớp. Người thì đứng ngắm con, người thì í ới dặn dò con, người thì tranh thủ quay phim và chụp ảnh để ghi lại hình ảnh của con mình ngày đầu đi học. Mẹ cũng không nằm ngoài số đó. Dù cửa lớp đã đóng nhưng mẹ vẫn đứng bên ngoài, ngắm nhìn con và ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ của con. Khác với hôm nhập trường, con và các bạn trong lớp cười nói râm ran cả phòng học nhưng hôm nay thì khác hẳn. Bạn nào cũng tỏ vẻ rụt rè và khuôn mặt thì không mấy hào hứng. Bạn thì chống má. Bạn thì chống cằm trông rất ngộ. Hằng ngày nói nhiều hiếu động là thế mà hôm đó nét mặt con cũng không mấy vui. Hai tay chống cằm, mắt nhìn xa xăm. Đôi lúc còn để cả chân lên ghế vì thói quen. Chắc có lẽ lúc đó cô chủ nhiệm đang chờ các phụ huỳnh vào đăng ký xe đưa đón con nên các con ngồi buồn vì chưa có hoạt động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-0KUUANRBVDM/TjLJh13gXMI/AAAAAAAAAQI/snirbPIqNpA/s1600/P1000655.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-0KUUANRBVDM/TjLJh13gXMI/AAAAAAAAAQI/snirbPIqNpA/s320/P1000655.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Trên đường đến trường còn rất vui vẻ và háo hức&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-PrUiQf_p0pY/TjLHyiQDr9I/AAAAAAAAAQA/lAs1brs_qdo/s1600/P1000658.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-PrUiQf_p0pY/TjLHyiQDr9I/AAAAAAAAAQA/lAs1brs_qdo/s320/P1000658.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Đến nơi, mẹ đỗ mãi Bi mới chịu tạo dáng cho mẹ chụp&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-enNJfFLTfS8/TjLIvE4iTPI/AAAAAAAAAQE/G4L12szqc68/s1600/P1000666.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-enNJfFLTfS8/TjLIvE4iTPI/AAAAAAAAAQE/G4L12szqc68/s320/P1000666.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Đến khi vào lớp, bạn nào mặt cũng rất căng thẳng&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Sau buổi học đầu tiên, con về khoe với mẹ là được 10 điểm ăn và được 8 điểm ngủ. Kết quả này mẹ không mấy bất ngờ vì bình thường con ăn rất tốt và ngủ thì rất kém. Từ bé con đã rất ít ngủ rồi. Buổi tối mẹ có gọi cho cô chủ nhiệm để hỏi tình hình buổi đầu tiên đi học thế nào. Cô nói con ngủ chậm lắm. Các bạn ngủ hết rồi mà con chưa ngủ nhưng ăn thì giỏi lắm. Hôm sau, ngủ thì con được 10 còn ăn thì con được 5. Điều này thì mẹ hơi bất ngờ nhưng hỏi ra thì con nói hôm nay con ngủ cùng các bạn còn ăn con nói chuyện nhiều nên được 5. Mẹ biết tại sao con lại được 10 ngủ vì sáng phải dậy sớm đi học nên buổi chưa buồn ngủ quá. Thế nên được 10 điểm ngủ thật đơn giản phải không nào :-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về học tập thì con có thế mạnh ở tiếng Anh và Toán. Còn tập viết thì còn chưa tốt. Con phải cố gắng thật nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai tuần học đầu tiên trôi đi khá nhanh. Nhìn chung ấn tượng của con là thích. Bước đầu như thế này là tốt rồi. Khó khăn đến đâu mình khắc phục đến đó. "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Bố mẹ hy vọng ở con và bố mẹ tin là con sẽ thành công. Cố lên con trai!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-5533178902529456890?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/5533178902529456890/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/nhung-ngay-au-en-lop.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5533178902529456890'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5533178902529456890'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/07/nhung-ngay-au-en-lop.html' title='Những ngày đầu đến lớp'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-0KUUANRBVDM/TjLJh13gXMI/AAAAAAAAAQI/snirbPIqNpA/s72-c/P1000655.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-1359669448636250469</id><published>2011-06-30T08:43:00.000-07:00</published><updated>2011-06-30T08:53:46.881-07:00</updated><title type='text'>Chuyện của Bi</title><content type='html'>Hôm thứ 7 tuần trước (25/6/11) trong lúc hai bố con đi học tiếng Anh, mẹ ở nhà lướt web. Ghé thăm trang vnexpress.net, mẹ thấy có chuyên mục "Ngộ nghĩnh lời trẻ thơ" rất thú vị. Thế là mẹ nảy ý định gửi đến chuyên mục vài câu chuyện ngộ nghĩnh của con để chia sẻ cùng mọi người. Con có rất nhiều chuyện ngộ nghĩnh và buồn cười nhưng chẳng hiểu sao mẹ chẳng nhớ hết được. Thế là mẹ chỉ gửi được có 4 câu chuyện của con.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thứ 2 tuần sau đó (27/6/11) đi làm, mẹ mở vnexpress.net, chuyên mục "Ngộ nghĩnh lời trẻ thơ" ra xem thì thấy có câu chuyện mẹ gửi được đăng. Mẹ gửi 4 câu chuyện thì họ chỉ đăng 3 câu chuyện.&amp;nbsp;Khi gửi thì mẹ gửi tên của từng câu chuyên nhưng chẳng hiểu sao họ chỉ để tên của câu chuyện đâu tiên. Không sao. Thế là được rồi vì &amp;nbsp;lần đầu tiên mẹ gửi bài được đăng báo dù là báo điện tử con ạ. &amp;nbsp;Mẹ liền chia sẻ với các cô các bác trong cơ quan mẹ và với các bạn của mẹ trên Facebook. Mẹ lưu lại ở đây để lớn lên con đọc và biết lúc mình bé ngộ nghĩnh đáng yêu thế nào nhé.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/loi-cua-be/2011/06/mon-an-ky-la/"&gt;http://vnexpress.net/gl/doi-song/loi-cua-be/2011/06/mon-an-ky-la/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-1359669448636250469?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/1359669448636250469/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/chuyen-cua-bi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/1359669448636250469'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/1359669448636250469'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/chuyen-cua-bi.html' title='Chuyện của Bi'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-7530054925565830901</id><published>2011-06-30T08:29:00.000-07:00</published><updated>2011-06-30T08:29:23.395-07:00</updated><title type='text'>Bài xướng âm Pink 2</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 1&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề son son fà son lá lá lá&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề la la sòn la sí sí sí&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề si si đố si là si đố&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rế si đố là sòn, sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 2&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sòn, sòn la sí, sí la sòn la sí sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sì, sì đô rế, rế đô, sì đô rề sì&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sòn, sòn la sí, sí la sòn la sí sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề rề son, sòn sòn la sí sí la sòn la sí sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 3&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề son, lá mì la sí sí sí&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Si đố sòn si, lá son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;La sí sí, la sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;La sí sí, la sí sí, la sí la sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 4&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sòn, sòn la sí, sòn la, fà son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sì , sì đô rế, sì đô là si&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rê rê rê rê, mí rê đồ rế đô sì&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Si si si si, đố si la sí la sòn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;(Kếtthúc nốt son nên bài xướng âm này là gam son trưởng)&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 16pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-7530054925565830901?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/7530054925565830901/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/bai-xuong-am-pink-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7530054925565830901'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7530054925565830901'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/bai-xuong-am-pink-2.html' title='Bài xướng âm Pink 2'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-5279710272934616422</id><published>2011-06-30T08:27:00.000-07:00</published><updated>2011-06-30T08:32:21.238-07:00</updated><title type='text'>Bài xướng âm Pink 1</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 1&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Mí rê đồ rê mí mí mí&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rê rê rê mì son son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Mí rê đồ rê mí mí mí&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rê rê mí rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 2&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đồ đồ son son lá lá son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Fa fa mi mí rê rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son son fa fa mí mí rê&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son son fa fa mí mí rê &lt;i&gt;(hát nhỏ)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đồ đồ son son lá lá son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Fa fa mi mi rê rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 3&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đồ đồ đồ đồ, đồ rê rê rê&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Rề mi fa son són fa mi mí rê&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son mì mì mì, mì fa rề rề rề&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Mi fa mi rê đồ rê đồ, đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 4&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Mí mí rê đồ, đồ rê rê fá mi rề đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son son fa mì mí mí rê đồ rê mí đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 5&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son mi son lá fà lá&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sí sí la sí la son son fa&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son mì son lá fà lá&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Sí sí la sí đố đố đố&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 6&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đổ rề mi fa son đố la đố son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Fa fa mi mi rê rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son&amp;nbsp; rề rề mifa, mí đồ son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son rề rề mi fa, mí đồ son &lt;i&gt;(hát nhỏ)&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đổ rê mí fa son đố la đố son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Fa fa mi mi rê rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 7&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Són fa mì mì, mì fa fa&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Fá mi rề rề, rề mi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Són fa mì, mì mì fa son lá, fá mi mí rê rê đồ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Bàixướng âm số 8&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Đồ mi mi son lá đố son&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Lá son fa mi rê rê rê&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Mì fa son la si đố rế&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; line-height: 115%;"&gt;Son la si rê đô đô đô&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 16pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-5279710272934616422?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/5279710272934616422/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/bai-xuong-am-pink-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5279710272934616422'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5279710272934616422'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/06/bai-xuong-am-pink-1.html' title='Bài xướng âm Pink 1'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-6940087696823346910</id><published>2011-04-19T02:29:00.000-07:00</published><updated>2011-04-19T02:30:39.246-07:00</updated><title type='text'>Động đất</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif';"&gt;Đang ngồi xem tivi, mẹ thấy chóng mặt ngỡ là mình bị cảm. Đang chưa định thần thì nghe thấy bố con nói “Em ơi, nhà bị rung em ạ. Động đất rồi!” Lúc đó là khoảng 9h tối ngày 24 tháng 3 năm 2011. Hốt hoảng quá, mẹ vội vàng bế con chạy ra khỏi nhà. Vừa ra cửa thì thấy mấy chú ở nhà đối diện bảo “Chị ơi động đất hả chị?” Thế là mẹ càng phải nhanh chân quắp con xuống sảnh. Vừa chạy vừa sợ, tim đập loạn nhịp. Mọi người chạy toán loạn ở cầu thang. Xuống đến sảnh thì thấy mọi người Cũng may là nhà mình đã chuyển từ tầng 18 xuống tầng 4 nên chạy cũng nhanh hơn. Xuống dưới dảnh thấy mọi người xúm đông lại. Mặt ai cũng hốt hoảng xám ngoét. Người thì chạy vào ôtô đỗ ở sân. Nhà thì vội đưa nhau đi đến nhà người quen để lánh. Trời thì lạnh mà vội quá chẳng mặc áo khoác cho con và chân thì không đi dép. Thế là mẹ phải quắp 26 kg đứng ở sân, chạy ra lại chạy vào. Thật may là bố vẫn đủ bình tĩnh để khoá cửa và mang theo áo khoác cho con. Trong lúc trú chân ở sảnh, mọi người bàn tán xôn xao, hỏi han nhau ầm ĩ. Có bác ở tầng 10 đang rửa bát thì thấy tủ bếp nghiêng hẳn. Nhìn ra bể cá thì nước sóng sánh như nước biển. Còn nhà bạn Minh Hoàng của con ở tầng 18 thì thấy nền nhà nghiêng hẳn còn các vật treo tường thì nhảy múa loạn xạ. Hỏi ra thì mới biết là Hà Nội bị dư chấn của động đất ở Myanmar và Lào. Mọi người chưa được chuẩn bị kiến thức xử lý tình huống khi động đất nên rất hoảng hốt. Theo các chuyên gia thì động đất thường xảy ra rất nhanh trong vòng mười mấy giây. Mọi người không được hoảng hốt mà phải bình tĩnh chui xuống gầm bàn để trú ẩn. Nếu có bị làm sao thì đã bị ngay rồi chứ chạy ra khỏi nhà là không đúng. Đằng này, sau khi biết động đất là mẹ vội bế con xuống tầng 1 ngay. Đúng là sai sách. Cũng may là con đang mải xem hoạt hình nên không thấy gì nên không bị ảm ảnh. Còn mẹ thì đây là lần đầu tiên biết cảm giác dư chấn động đất nên đến giờ nghĩ lại vẫn sợ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif';"&gt;Dù sao cũng là một buổi tối đáng nhớ. Mẹ hy vọng điều này sẽ không xảy ra nữa. Thế mới biết người dân Nhật Bản luôn luôn bị đe doạ bởi thảm hoạ động đất. Chưa khắc phục được trận này lại bị trận khác. Thật may vì mình ở Việt Nam!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-6940087696823346910?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/6940087696823346910/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/04/ong-at.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/6940087696823346910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/6940087696823346910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/04/ong-at.html' title='Động đất'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-2392835218471801473</id><published>2011-04-19T01:42:00.000-07:00</published><updated>2011-04-30T03:52:35.428-07:00</updated><title type='text'>Chút lo lắng của mẹ</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;Con trai của mẹ!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;Mấy hôm nay mẹ lo lắng vì thứ Bảy tuần này là con thi vào Trường tiểu học Nguyễn Siêu vốn là nguyện vọng 1 mà con lại đang bị khản tiếng. Không những thế, con còn bị nhiệt lưỡi. Vì vậy, giọng của con vừa khàn, vừa trầm và còn hơi méo. Mỗi lần muốn nói to mẹ thấy con hơi khó. Đã thế con lại nói nhiều nên mấy hôm liên con vẫn chưa khỏi. Một trong những tiêu chí của các trường khi tuyển chọn các con là không bị nói ngọng vậy mà đúng đến ngày thi con lại bị vấn đề về giọng. Mẹ có hỏi kinh nghiệm bác cùng cơ quan của mẹ có hai con đều học ở Nguyễn Siêu thì bác nói mẹ không nên lo lắng làm gì mà tập trung vào chăm sóc sức khoẻ cho con. Mẹ cũng mua thuốc ngậm cho con nhưng khi ngậm thuốc thì con lại bị rát lưỡi. Hôm chủ nhật vừa rồi con đi học tập viết buổi đầu tiên. Về nhà con kể là khi đọc chữ cái cô báo là con đọc bị ngọng nên mẹ càng lo lắng. Thôi chẳng biết sao chỉ cầu cho con khoẻ mạnh và thể hiện tốt nhất trong hôm giao lưu dự tuyển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-x_UQkRNLDV4/TbvpjLERb8I/AAAAAAAAAP4/Mgt4y7oZigg/s1600/P1000312.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-x_UQkRNLDV4/TbvpjLERb8I/AAAAAAAAAP4/Mgt4y7oZigg/s320/P1000312.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong tháng 4 và tháng 5 lịch thi của con cũng khá dày đặc. Ngày 23/4 con dự tuyển vào Trường Tiểu học DL Nguyễn Siêu. Ngày 24/4 con thi tốt nghiệp lớp Piano Pink 1 ở Học viện Âm nhạc Quốc Gia và ngày 28/5 con thi tuyển vào Trường Tiểu học DL Đoàn Thị Điểm. &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;Sở dĩ mẹ cho con thi cả hai trường để nếu đỗ được trường nào thì tốt trường đó. Trong trường hợp không đỗ trường nào thì mẹ đành phải nộp đơn cho con vào Trường Tiểu học Tân Định hoặc Đền Lừ gần nhà theo tuyến mặc dù không muốn cho con học trường công lắm vì thứ nhất không có người đón con. Thứ hai là chế độ ăn uống chăm sóc không được tốt. Khi vào trường công có thể con sẽ gặp rất nhiều khó khăn để làm quen vì con đã quen với môi trường và sự chăm sóc của trường tư thục. Hơn nữa nếu được học ở Nguyễn Siêu hoặc Đoàn thị Điểm thì con sẽ được phát triển toàn diện văn – thể - mỹ và hàng ngày được học với giáo viên tiếng Anh bản ngữ. Con sẽ không phải đi học thêm nhiều ngoài Piano.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-ntADk2pkVwg/Tbvpyt5AwfI/AAAAAAAAAP8/JjoN3RaZnY8/s1600/P1000323.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="180" src="http://2.bp.blogspot.com/-ntADk2pkVwg/Tbvpyt5AwfI/AAAAAAAAAP8/JjoN3RaZnY8/s320/P1000323.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif;"&gt;Một chút băn khoăn nên mẹ viết vài dòng tâm sự với con. Mẹ chúc con có sức khoẻ tốt để giao lưu dự tuyển đạt kết quả tốt. Mẹ đã hứa với con là nếu con đỗ vào trường Nguyễn Siêu, mẹ sẽ có thưởng và mẹ sẽ giữ lời hứa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-2392835218471801473?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/2392835218471801473/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/04/chut-lo-lang-cua-me.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/2392835218471801473'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/2392835218471801473'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/04/chut-lo-lang-cua-me.html' title='Chút lo lắng của mẹ'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-x_UQkRNLDV4/TbvpjLERb8I/AAAAAAAAAP4/Mgt4y7oZigg/s72-c/P1000312.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-4013540149250632814</id><published>2011-03-16T01:16:00.000-07:00</published><updated>2011-03-16T01:32:50.774-07:00</updated><title type='text'>MẸ KỂ CON NGHE...</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Con trai yêu quý! Có một điều mẹ ấp ủ từ lâu muốn tâm sự với con mà đến hôm nay mẹ quyết định kể cho con nghe dù biết con mới có 6 tuổi chưa biết đọc biết viết thì làm sao mà hiểu được nhưng mẹ hy vọng khi lớn lên, con đọc được sẽ hiểu thêm về câu chuyện của bố và mẹ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Đối với bố và mẹ, con là một sản phẩm rất hoàn hảo và vô giá của một tình yêu suốt gần 4 năm đại học cho đến bây giờ là gần&amp;nbsp;13 năm với bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn và có cả những khó khăn. Có những khó khăn bố mẹ đã có thể lường trước và những khó khăn mới nảy sinh. Dẫu có những lúc vất vả và mệt mỏi pha lẫn những giây phút tủi thân khi nhìn những người khác được chồng đưa đón và những khi không được chồng quan tâm… Mẹ đã đoán trước được điều này khi yêu bố con và cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Mẹ phải thừa nhận là có những lúc mẹ rất nản lòng và thấy chán nữa nhưng vượt lên trên hết tất cả những khó khăn, mẹ vẫn nhận thấy rằng mẹ không bao giờ hối tiếc về quyết định của mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh5.googleusercontent.com/-obQ1ckvlHWw/TYBzsdNvlfI/AAAAAAAAAP0/dxK6gEXJPJU/s1600/IMG_0094.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" r6="true" src="https://lh5.googleusercontent.com/-obQ1ckvlHWw/TYBzsdNvlfI/AAAAAAAAAP0/dxK6gEXJPJU/s320/IMG_0094.jpg" width="213" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Mẹ và bố biết nhau khi mới bước chân vào cổng trường đại học khi trường ĐH của mẹ tổ chức tập quân sự. Lúc đó các bạn trong lớp đều rất xa lạ vì mọi người chưa biết nhau. Lẫn trong những người bạn cùng lớp, mẹ nhìn thấy một người có thể nói là đẹp trai đang cặm cụi viết mà viết bằng tay trái. Mẹ thầm nghĩ &lt;em&gt;“Ơ bạn này viết tay trái này. Giỏi thật đấy mà chữ cũng không xấu lắm”&lt;/em&gt; Nhưng rồi mẹ rất bất ngờ khi người ấy đứng lên và mẹ phát hiện người ấy chỉ có một cánh tay trái. Cánh tay phải gần như là mất hết. Lúc đó tự nhiên mẹ chẳng thấy sợ đâu mà trong mẹ trào dâng một cảm xúc khó tả: khâm phục và đồng cảm. Thời gian qua đi, mẹ và người ấy trở nên thân nhau hơn qua những buổi học ở thư viện và những buổi ôn thi. Mẹ và người ấy trở thành hai người bạn, có thể thân thiết hơn hai người bạn bình thường. Rồi mẹ biết vì sao người ấy chỉ có một cánh tay trái. Năm người ấy lớp 6, một tai nạn đáng tiếc đã xảy ra là hậu quả của một trò nghịch dại đã vĩnh viễn lấy đi của người ấy cánh tay phải trước sự đau đớn của bố mẹ, anh chị và người thân. Do chuyển lên bệnh viện Việt Đức quá chậm nên bác sỹ không thể làm được gì hơn là phải cắt tay phải đi. Khi biết rõ ngọn ngành câu chuyện, mẹ cảm thấy thương người ấy vô cùng. Trong mẹ tồn tại hai tình cảm dành cho người ấy: tình yêu và tình thương. Dù bị tay như vậy nhưng người ấy không hề mặc cảm mà ngược lại rất tự tin và còn học rất giỏi. Không những thế, điều kiện gia đình cũng không hề khá giả. Bố mẹ đã già mà nhà lại đông anh em. Người ấy là con út trong gia đình. Thời gian cứ thế trôi đi rồi đến khi năm thứ nhất đại học đã gần trôi qua. Mẹ và người ấy phải chia tay nhau để về nghỉ hè. Mỗi người một nơi: Nam Định và Hải Dương. Mẹ về nghỉ hè trong sự nhớ nhung và thiếu nợ một câu trả lời cho lời tỏ tình đặc biệt của người ấy. Trước khi về nghỉ hè, người ấy có tặng mẹ một băng ca nhạc có những bài mà người ấy hay nghe và rất thích. Dù được nghỉ hè về với bố mẹ và các em vốn là sự chờ đợi của mẹ sau bao nhiều ngày đi học xa nhà nhưng sao mẹ vẫn nghĩ nhiều đến người ấy và buồn lắm. Mỗi khi mở những bài hát trong cuốn băng người ấy tặng, mẹ nhớ người ấy vô cùng và vừa nghe nhạc vừa khóc. Mẹ đã yêu người ấy thật rồi. Nhiều lúc gần đến giờ bố mẹ đi làm về phải vội vàng lau nước mắt không bố mẹ mà biết chuyện thì chết. Mẹ sợ bố mẹ mà biết thì sẽ bị sốc và sẽ không bao giờ đồng ý với mối quan hệ này. Cũng dễ hiểu thôi vì bố mẹ nào mà chẳng muốn con mình được hạnh phúc và sung sướng. Bố mẹ mà biết con gái mình yêu thương một người không bình thường thì chắc sẽ rất thất vọng. Bao nhiêu công sức nuôi nấng và dạy dỗ từ tư khi còn trong bụng đến khi lớn lên lại yêu một người chỉ có một cánh tay trái thì chắc chắn là sẽ khổ. Rồi còn sĩ diện của bố mẹ nữa chứ mà bố của mẹ rất thương con và nghiêm khắc. Mẹ cũng biết trước được điều đó nhưng mẹ vẫn dành tình cảm cho người ấy, một tình cảm chân thành không toan tính. Mấy tháng hè cũng sắp qua mà mẹ chẳng nhận được bức thư nào của người ấy. Mẹ buồn và thất vọng lắm. Cho đến một hôm lá thư mẹ mong chờ cũng đã đến. Mẹ rất háo hức mở thư ra đọc nhưng thật bất ngờ, giọng điệu trong thư người ấy rất khác: lạnh lung và bất mãn. Mẹ nhớ nhất một câu &lt;em&gt;“Hay là Dịu không muốn kết bạn với người khuyết tật?”&lt;/em&gt; Câu nói này làm mẹ rất uất ức vì nó như một gáo nước lạnh dội vào trái tim mẹ. Sao người ấy lại có thể nói thể được nhỉ? Rồi mẹ quyết định không thèm viết thư trả lời và giữ sự hậm hực cho đến những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè khi mẹ bất ngờ nhận được 2 bức thư của người ấy đã bị thất lạc từ mấy tháng bây giờ mới đến tay mẹ. Đọc thư xong, mẹ đã hiểu rõ ngọn ngành. Vì người ấy viết cho mẹ hai bức thư mà không nhận được hồi âm của mẹ nên người ấy nghĩ mẹ không quan tâm và không có tình cảm dành cho người ấy. Biết vậy, mẹ cũng không trả lời và để đến khi mẹ lên Hà Nội để bắt đầu năm học mới mẹ mới gặp người ấy nói rõ mọi chuyện. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Buổi tối trước buổi học đầu tiên của năm học mới, mẹ đã nhận được một bó bánh gai của một cậu bé lạ mang vào. Mẹ hỏi bánh ở đâu thì biết có một người gửi cậu bé này mang vào cho mẹ. Mẹ đã linh cảm đó là người ấy hơn nữa bánh gai là đặc sản của Nam Định. Rồi mẹ chạy ra cổng thì không thấy ai cả. Mẹ sang nhà một người bạn thì mới biết là người ấy vừa ở đó ra và mang đến cho họ bánh gai. Lúc đó mẹ tức giận vô cùng và không hiểu tại sao người ấy lại không thèm gặp mẹ. Về đến cổng, mẹ nhìn thấy người ấy đang đứng ở trước mặt. &lt;em&gt;“Tại sao T đến đây mà không vào gặp D? T quá đáng quá!”&lt;/em&gt; mẹ hỏi với giọng rất tức giận. “Có phải D không muốn kết bạn với người khuyết tật như T?” người ấy hỏi với một vẻ thất vọng và bất mãn. Chẳng ai nói với ai câu gì rồi người ấy chia tay ra về. Mẹ buồn lắm. Hôm sau đi học, chẳng ai nói với ai câu gì. Mặt ai cũng đầy căng thẳng và tức giận. Cuối buổi học đầu tiên, không thể chịu được cảm giác căng thẳng khó chịu, mẹ và người ấy đã quyết định nói rõ ngọn ngành với nhau. Cuộc nói chuyện kèm theo to tiếng kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Cũng may mọi chuyện được giải quyết êm đẹp. Chuyện gì đã qua thì cho qua. Mẹ và người ấy đã làm hoà. Không những thế mẹ và người ấy còn hẹn nhau đi chơi ở Hồ Gươm vì từ hồi mẹ ra Hà Nội mẹ chưa biết Hồ Gươm. Buổi đi chơi với nhau đầu tiên đã đến. Mẹ và người ấy chở nhau trên chiếc xe đạp cũ. Mẹ người trước, người ấy ngồi đằng sau đạp xe cho mẹ. Đi được một đoạn thì xe bị thủng xăm. May qua, ở gần bến xe buýt có một hàng sửa xe. Thế là mẹ và người ấy mang xe vào sửa. Trong lúc chờ đợi, mẹ và người ấy đã ngồi ở bến chờ xe buýt. Rồi người ấy lại hỏi mẹ câu hỏi mà mẹ còn nợ câu trả lời. Nhưng mẹ vẫn giữ im lặng và chẳng trả lời mà cúi gằm xuống. Thế rồi người ấy tự nhiên hỏi mẹ &lt;em&gt;“D đồng ý nhé”&lt;/em&gt; và mẹ đã gật đầu. Người ấy vui lắm và mẹ cũng vậy. Đúng lúc đó, xe đạp đã được sửa xong. Mẹ và người ấy lại bon bon trên đường như lúc chưa hỏng xe nhưng tâm trạng hai người thì hoàn toàn thay đổi: hạnh phúc và đầy hy vọng. Và thế là tình yêu giữa mẹ và người ấy bắt đầu từ ngày ấy cho đến bây giờ đã gần&amp;nbsp;13 năm, từ mùa thu năm 1999 và ngày 11/10/2003 là ngày cưới của mẹ và người ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh5.googleusercontent.com/-H6dMf1ZS04s/TYBzINpUkcI/AAAAAAAAAPw/K-brEleGZgQ/s1600/chi+diu+cp2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="225" r6="true" src="https://lh5.googleusercontent.com/-H6dMf1ZS04s/TYBzINpUkcI/AAAAAAAAAPw/K-brEleGZgQ/s320/chi+diu+cp2.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Đọc đến đây con có thể biết “người ấy” là ai rồi đúng không. Đó là người bố đáng kính và đầy nghị lực của con đó. Đã có lần mẹ kể cho con bố là tấm gương sáng để con noi theo. Kế từ khi bố và mẹ chính thức yêu nhau cho đến bây giờ đã có nhiều niềm vui và có cả những nỗi buồn với nhiều kỷ niệm mà mẹ sẽ không bao giờ quên. Rồi mẹ sẽ kể cho con nghe thêm nhé.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-4013540149250632814?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/4013540149250632814/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/03/me-ke-con-nghe.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4013540149250632814'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4013540149250632814'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/03/me-ke-con-nghe.html' title='MẸ KỂ CON NGHE...'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-obQ1ckvlHWw/TYBzsdNvlfI/AAAAAAAAAP0/dxK6gEXJPJU/s72-c/IMG_0094.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-6256298324267403074</id><published>2011-03-15T21:42:00.000-07:00</published><updated>2011-03-16T01:10:57.473-07:00</updated><title type='text'>VĂN ÔN VÕ LUYỆN :-)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Nhanh thật đấy, tháng 8 này là con vào lớp 1. Mẹ đang mong muốn cho con thi vào Trường Nguyễn Siêu hoặc Đoàn Thị Điểm. Nếu không được, con sẽ vào học ở trường TH Tân Định gần nhà. Mẹ đã nộp hồ sơ vào Trường Nguyễn Siêu và 23/4 con sẽ giao lưu dự tuyển. Trường ĐTĐ thì chưa bán hồ sơ. Hai trường này tuyển chọn rất chặt chẽ không khác gì tuyển sinh đại học. Các em bé phải có khả năng về tiếng Anh, về toán, trí tưởng tượng tốt, ăn nói phải to, rõ ràng… Trong các kỹ năng thì mẹ lo nhất là khả năng tưởng tượng của con vốn không được tốt. Để yên tâm hơn, mẹ đã đăng ký cho con tham gia CLB Tuổi Thơ ở Trường Đoàn Thị Điểm. Khi tham gia CLB này, con sẽ được trang bị những kiến thức cũng như làm quen với môi trường lớp 1 và giúp con tự tin hơn trong giao tiếp. Quả thật mẹ đã phải đấu tranh tư tưởng trước khi cho con tham gia CLB này vì hiện nay con đang học tiếng Anh ở Apollo, Piano ở Nhạc viện, UCIMAS nên mẹ sợ sẽ quá sức với con. Nhưng khi hỏi những người có kinh nghiệm thì mẹ thấy các hoạt động ở CLB Tuổi Thơ rất nhẹ nhàng và thư giãn. Các môn học con đang theo cũng mang tính chất vừa học vừa chơi. Vì vậy, mẹ quyết định cho con tham gia CLB. Bà ngoại lo lắng nói với mẹ qua điện thoại &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Khổ thân thằng bé. Mới tí tuổi đã phải ôn thi không khác gì đại học. Lúc nào nghỉ cho nó về đây chơi cho thư giãn”.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Ngày thứ Bảy, 12/3 là buổi học đầu tiên của con. Con sẽ học đến 21/5. 6h50 sáng bố mẹ đưa con đến tập trung tại điểm đón xe gần nhà. Hôm đó con phải dậy rất sớm (6h sáng) nhưng con đã rất ngoan vì con rất háo hức đi học. Con học bán trú cả ngày và ăn sáng ở trường luôn. Lần đầu tiên con đi học bằng ôtô của trường một mình (Tất nhiên là có cô giáo đi cùng) nhưng con rất ngoan. Lên xe con còn &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Goodbye mẹ nhé!”&lt;/i&gt; Bố mẹ rất vui và hy vọng con có những ngày “ôn luyện” thật vui và bổ ích. Buổi chiều bố mẹ đón con lúc 5h chiều tại điểm đón như lúc sáng. Mới có từ sáng mà sao mẹ thấy nhớ con thế và rất mong gặp con bước từ trên xe xuống. Chờ một lúc thì xe mới về bến. Nhìn thấy con, bố mẹ vui lắm. Tay tung tăng xách túi rồi tíu tít gọi bố mẹ. Thế là kết thúc ngày “thử thách” đầu tiên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Hôm đó, con được 2 điểm A. Một điểm kể chuyện, một điểm làm bài trắc nghiệm. Cô còn phê là con kể truyện rất bé. Mẹ hỏi ra thì con bảo &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Con không biết kể chuyện.”&lt;/i&gt; Mẹ hiểu vì khả năng kể chuyện theo tranh của con không được tốt. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Bi ơi, điểm A là giỏi hay chưa giỏi”,&lt;/i&gt; mẹ tò mò hỏi Bi&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;. “Điểm A là thấp nhất mẹ ạ. Điểm H là cao nhất!”&lt;/i&gt; Con một mực khẳng định. Mẹ thấy lạ nhưng không chắc chắn nên mẹ gọi điện cho bác Bao có anh đang học lớp 1 ở ĐTĐ thì mới biết điểm A+ là cao nhất. Chắc điểm A là bình thường. Buồn cười quá Bi ạ!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Còn chuyện này nữa. Hôm ấy con ho lắm nên mẹ gửi thuốc ho có viết thư cho cô và dăn con đến lớp thì đưa cho cô để cô cho uống. Ai dè, lúc chiều đón con về mẹ hỏi con uống thuốc chưa thì con nói là cô cho uống rồi. Mẹ mở túi ra thấy thuốc còn nguyên. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Thế cô cho con uống thuốc gì mà thuốc mẹ gửi còn nguyên thế này?”&lt;/i&gt; Mẹ rối rít hỏi. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;“Cô cho con uống thuốc Augmentin mẹ ạ”&lt;/i&gt;. Trời đất, cô giáo cho con mẹ uống nhầm thuốc của bạn khác hay sao ấy. Vì con đã uống thuốc kháng sinh này khi đau tai rồi nên con nhớ tên thuốc lắm. Nếu con nói đúng như vậy thì may là con bình an vô sự. Tốt nhất là lần sau không gửi thuốc đi nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: 'Times New Roman','serif'; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;Ngày đầu tiên trong chiến dịch “ôn luyện” của Bi đã là một mở màn đầy hứa hẹn. Chúc cu Bi đi học ngoan, khoẻ và thành công trong các kỳ thi nhé. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-6256298324267403074?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/6256298324267403074/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/03/on-luyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/6256298324267403074'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/6256298324267403074'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2011/03/on-luyen.html' title='VĂN ÔN VÕ LUYỆN :-)'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-8452676007146647548</id><published>2010-10-13T00:09:00.000-07:00</published><updated>2010-10-13T00:13:02.280-07:00</updated><title type='text'>Mẹ vắng nhà</title><content type='html'>&lt;i&gt;Nha Trang, ngày 13 tháng 10 năm 2010&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con trai yêu quý!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Giờ này chắc con đang say sưa trong giấc ngủ trưa ở lớp mẫu giáo nhưng cũng có thể con vẫn chưa ngủ vì có hôm vì cứ thức mãi không chịu ngủ trưa nên bị cô giáo mắng. Mẹ đang ở rất xa con vì chuyến công tác dài ngày. Đợt này mẹ đi công tác nhiều quá phải không? Mẹ đi một tuần rồi về với con được 2 ngày cuối tuần rồi lại đi tiếp đến tận tối thứ 7 mới về. Dù chỉ có 2 ngày cuối tuần thôi nhưng được ở gần bố và con mẹ cũng cảm thấy chuyến đi ngắn lại và đỡ mệt nhọc.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ở nhà con rất quấn mẹ. Cái gì cũng chỉ thích mẹ làm. Con thích mẹ đưa đi học, mẹ pha sữa, mẹ tắm, mẹ dạy tiếng Anh, mẹ đọc truyện... nên mẹ đi công tác nhiều thế này chắc con cũng nhớ mẹ lắm đây! Mẹ cũng nhớ 2 bố con lắm. Hôm qua bố gọi điện kể với mẹ là vừa cho con một trần đòn vì tội đòi uống sữa trước bữa ăn. Bố không cho con uống sữa vì sợ con không ăn được cơm. Con cứ nằng nặc đòi uống rồi phụng phịu thế là bố tức quá quẳng cả sữa của con ra ngoài ban công. Con khóc nức nở nói "Sao bố lại vứt sữa của con đi? Mẹ Dịu cho con uống cơ mà!". "Mẹ Dịu có về bây giờ thì cũng không dám cho con uống. Bố phạt không cho con ăn cơm nữa" Bố mắng con. Hai bố con mồ hôi nhễ nhại. "Bố không cho con ăn cơm thì con chết đói à?" Con nức nở. Rồi tối muộn hôm qua mẹ gọi cho bố con. Bố con bảo con bị dì Hiền mắng khóc tè dầm cả ra quần. Con bị dì mắng vì tội uống sữa xong lại vứt vỏ sữa vào gầm giường. Di hỏi còn không nhận lỗi lại nói dối là đã vứt vào thùng rác rồi. Nghe bố kể mà mẹ buồn cười thì ít nhưng nhớ con thì nhiều. Con suốt ngày phải ở xa mẹ. Mẹ lúc nào cũng muốn ở bên hai bố con nhưng vì công việc mà mẹ đã lựa thì mẹ phải theo đuổi mặc dù có những lúc khó khăn và căng thẳng làm mẹ nản lòng. Lớn lên rồi con sẽ hiểu.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con ở nhà ngoan và nghe lời bố nhé! Mẹ yêu hai bố con!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-8452676007146647548?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/8452676007146647548/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/10/me-vang-nha.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8452676007146647548'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8452676007146647548'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/10/me-vang-nha.html' title='Mẹ vắng nhà'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-4406136424519062427</id><published>2010-09-23T00:50:00.000-07:00</published><updated>2010-09-23T19:59:10.275-07:00</updated><title type='text'>Người bạn mới</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế là từ nay, chính xác là từ ngày 11/9/2010, cu Bi của mẹ có thêm một người bạn mới, không muốn nhưng vẫn phải làm bạn. Người bạn này sẽ ở bên con mọi lúc, mọi nơi trừ lúc con ngủ. Chắc phải đến khi con được 18 hoặc 20 tuổi thì mới có thể tạm biệt người bạn này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt; TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman','serif';"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TJtxZUPneYI/AAAAAAAAAPI/ghCinPFfsQo/s1600/IMG_2122.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5520130448017553794" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 248px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TJtxZUPneYI/AAAAAAAAAPI/ghCinPFfsQo/s320/IMG_2122.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt; FONT-FAMILY: arial; TEXT-ALIGN: justify"&gt;Đã từ lâu rồi, thấy con xem tivi hay đọc cái gì cũng phải nheo mắt và ngẩng đầu lên. Trông xấu ghê! Lúc thì mẹ bảo tại vì ở lớp mẫu giáo Nắng Mai cô treo tivi cao quá và xem tivi quá nhiều. Rồi có lần con còn bị viêm kết mạc giả mạc, phải vào viện bóc giả mạc nên bố mẹ nghĩ vì thế mà thị lực kém hơn. Thực sự là bố mẹ rất lo lắng về điều này. Thế rồi, mẹ và bà ngoại đưa con đi kiểm tra thị lực. Không thành công vì vào đo khúc xạ, con sợ nên khóc và th ế là bác sĩ không khám được. Rồi bẵng đi một thời gian, con vẫn nheo mắt và đầu vẫn ngẩng lên.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="MARGIN: 0in 0in 10pt; TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman','serif';"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Q&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman','serif';"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;uá sốt ruột vì con cũng sắp vào lớp một mà mắt cứ nheo nheo. Thế là, mẹ quyết định đưa con đi khám thị lực với hy vọng sẽ khám được vì con cũng đã lớn hơn rồi. Đúng vậy. Con không hề khóc tí nào, ngoan ngoãn để bác sỹ đo thị lực tuy rằng con hơi quá hiếu động và bị ông bác sỹ trẻ mà khó tính mắng cho. Kết quả: Con bị loạn thị bẩm sinh và khá nặng. Bác sỹ bảo con phải đeo kính đến năm 18 tuổi thì phẫu thuật. Lúc đó mẹ buồn lắm vì đôi mắt con vốn dĩ được mọi người khen là khá đẹp: Mắt tươi sáng và lông mi cong hơn cả con gái. Hơn nữa con còn bé quá. Mới có 5 tuổi. Phải đeo kính ít nhất là 13 năm nữa. Để chắc chắn hơn, mẹ cho con đi khám ở một bệnh viện khác. Kết quả không có gì khá hơn. Thế là từ hôm đó, con có thêm một người bạn bất đắc dĩ. Nhưng rồi con sẽ quen và yêu quý người bạn ấy vì người bạn ấy sẽ giúp con nhìn rõ hơn và vì thế sẽ học giỏi hơn. Hơn thế nữa, bạn ấy còn giúp con trông cute hơn đấy. Cái sống mũi hơi tẹt được che bởi cái gọng. Vẫn đẹp trai con ạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:'Times New Roman','serif';"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TJt0q5EK4QI/AAAAAAAAAPg/HNH5HKrjssA/s1600/IMG_2065.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5520134048494313730" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TJt0q5EK4QI/AAAAAAAAAPg/HNH5HKrjssA/s320/IMG_2065.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-4406136424519062427?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/4406136424519062427/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/09/bon-mat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4406136424519062427'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4406136424519062427'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/09/bon-mat.html' title='Người bạn mới'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TJtxZUPneYI/AAAAAAAAAPI/ghCinPFfsQo/s72-c/IMG_2122.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-4873630292601259671</id><published>2010-07-10T21:01:00.000-07:00</published><updated>2010-07-10T23:22:26.467-07:00</updated><title type='text'>Chùm ảnh Bi học tiếng Anh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center; font-family: times new roman; font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;Học tiếng Anh ở nhà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlGQyO-nQI/AAAAAAAAAO4/Te88W52vw04/s1600/IMG_0972.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlGQyO-nQI/AAAAAAAAAO4/Te88W52vw04/s320/IMG_0972.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492498474731478274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlGDsYOICI/AAAAAAAAAOw/WR9U2Vdw3h4/s1600/IMG_0970.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlGDsYOICI/AAAAAAAAAOw/WR9U2Vdw3h4/s320/IMG_0970.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492498249821331490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDoE4KumI/AAAAAAAAAOY/YBryWYtb7OY/s1600/IMG_1190.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDoE4KumI/AAAAAAAAAOY/YBryWYtb7OY/s320/IMG_1190.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492495576338184802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDYAvkotI/AAAAAAAAAOQ/bg6bWs2VIEg/s1600/IMG_1188.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDYAvkotI/AAAAAAAAAOQ/bg6bWs2VIEg/s320/IMG_1188.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492495300350485202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDGeoRH4I/AAAAAAAAAOI/OzddzL6_vMg/s1600/IMG_1185.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlDGeoRH4I/AAAAAAAAAOI/OzddzL6_vMg/s320/IMG_1185.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492494999135264642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;"&gt;Học tiếng anh trên lớp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlFEhWx0OI/AAAAAAAAAOo/HKiclts7YZw/s1600/IMG_1127.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlFEhWx0OI/AAAAAAAAAOo/HKiclts7YZw/s320/IMG_1127.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492497164530733282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlEwDbDhoI/AAAAAAAAAOg/69cpdOpo34k/s1600/IMG_1126.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlEwDbDhoI/AAAAAAAAAOg/69cpdOpo34k/s320/IMG_1126.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492496812898223746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-4873630292601259671?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/4873630292601259671/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/07/chum-anh-bi-hoc-tieng-anh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4873630292601259671'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4873630292601259671'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/07/chum-anh-bi-hoc-tieng-anh.html' title='Chùm ảnh Bi học tiếng Anh'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDlGQyO-nQI/AAAAAAAAAO4/Te88W52vw04/s72-c/IMG_0972.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-4411268510079795011</id><published>2010-07-10T08:44:00.000-07:00</published><updated>2010-07-10T19:14:47.034-07:00</updated><title type='text'>Thăm lại V-resort</title><content type='html'>Thứ Hai tuần trước mình được mẹ cho đi chơi ở V-resort cùng với các cô các bác ở cơ quan mẹ. Mẹ bảo là hồi mình được 18 tháng, bố mẹ đã cho mình đến đây rồi. Đây là dịp mình về thăm lại nơi mà mình đã đến chơi mà mình chẳng nhớ gì cả :-) Các bạn xem mình hồi 18 tháng và bây giờ tại V-resort trông có khác nhiều không nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkngYA7ILI/AAAAAAAAANw/CDTBQoghl6k/s1600/3094495179_734167dc29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkngYA7ILI/AAAAAAAAANw/CDTBQoghl6k/s320/3094495179_734167dc29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492464657710653618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkgWai51vI/AAAAAAAAAMw/EgZzcqut9F8/s1600/IMG_1240.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkgWai51vI/AAAAAAAAAMw/EgZzcqut9F8/s320/IMG_1240.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492456790009960178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkomN8TnsI/AAAAAAAAAN4/nlUEEx0Zg-c/s1600/3350167555_b163c06c1c.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkomN8TnsI/AAAAAAAAAN4/nlUEEx0Zg-c/s320/3350167555_b163c06c1c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492465857597775554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDko9Bi9iuI/AAAAAAAAAOA/OkvEBa1LcBQ/s1600/IMG_1239.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDko9Bi9iuI/AAAAAAAAAOA/OkvEBa1LcBQ/s320/IMG_1239.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492466249407236834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Từ mấy hôm trước mẹ đã hứa là cho mình đi chơi cùng mẹ vì hôm ấy bố đi công tác Đà Nẵng mình cứ đòi đi cùng bố. Mấy hôm sau mẹ lại bảo là mẹ không đi nữa làm mình chán ơi là chán. Thế nhưng sáng thứ Hai tuần trước, chuẩn bị quần áo vào ba lô cho mình đi học như bình thường thì bỗng nhiên mẹ lại bảo cho mình đi chơi. Mình gật đầu luôn. Thích ơi là thích vì mẹ bảo ở V-resort có bể bơi nên mẹ sẽ cho mình "lội".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm ấy mình được đi xe của bác Quỳnh cơ quan mẹ. Trời nóng ơi là nóng nhưng đi xe bác ấy bật điều hòa mát ơi là mát. Bác Quỳnh cho cả con gái bác đi cùng. Chị Châu Ba lớn hơn mình gần 8 tháng. Chị ấy cũng học ở trường mầm non Ngôi Sao Xanh nhưng không phải cùng trường của mình. Mình nghe thấy mẹ, bác Quỳnh và cô Hạnh nói chuyện với nhau như thế. Chị ấy đang bị say xe nên chăng thích nói gì. Còn mình thì liên tục bị mẹ nhắc nhở là nói nhiều quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đến nơi, tự nhiên mình bị đau bụng. Mẹ mình lo lắm vì không biết mình bị làm sao. Vì thế, mẹ hỏi mình liên tục xem có phải mình buồn ị không vì bình thường mỗi lần buồn ị là mình hơi bị đau bụng. Mình cũng hơi buồn ị thật. "Hay là đỗ xe cho con xuống ị nhé!", mẹ lo lắng hỏi mình. "Hay bác cho Bi xuống "bón cây" nhé", Bác Quỳnh đùa mình như vậy. Thấy mình vẫn kêu đau bụng và mồ hôi cứ vã ra, mẹ vô cùng lo lắng. Mẹ liên tục hỏi "Con đau bụng thế nào?", "Con đau bụng kiểu điều hòa". Thế là mẹ, bác Quỳnh và cô Hạnh thay nhau cười mình vì lần đầu tiên mọi người nghe đến "đau bụng kiểu điều hòa". Thấy vậy, bác Quỳnh liền tăng nhiệt độ lên. Một lúc sau là mình cũng đỡ đau bụng và ngủ lúc nào không biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bi ơi, dậy thôi con. Đến V-resort rồi", nghe mẹ gọi mình mơ màng tỉnh dậy, hai tay dụi mắt. Thích quá, đến rồi. Mình đã đến đây rồi nhưng mình chẳng nhớ gì cả. Ra khỏi xe là mình thấy ngay được cái nóng gay gắt. Các bác, các cô ai cũng kêu "Nóng thật!" Vào trong phòng chờ một lúc thì mình được mẹ dắt xuống nhà sàn. Trên đường đi, có nhiều đồ chơi lắm. Nào là xích đu, nào là bập bênh, nào là đu quay... Mình cứ đòi chơi nhưng mẹ không đồng ý vì trời nắng lắm. Phải đi cầu thang gỗ thì mới lên được nhà sàn. Mọi người ngồi nghỉ ngơi ăn uống một lúc rồi mẹ cho mình đi ra bể bơi cùng các bác, các cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkjAEE9yVI/AAAAAAAAANQ/szN2PLZaCGg/s1600/IMG_1220.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkjAEE9yVI/AAAAAAAAANQ/szN2PLZaCGg/s320/IMG_1220.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492459704556570962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cả chị Châu Ba cũng ra bơi. Trời nắng lắm nhưng mình vẫn thích bơi dù mình hơi nhát nước một chút. Bố mẹ vẫn hay bảo mình thế. Mới đầu mình được bác Dương cho xuống bơi vì nắng quá, mẹ không xuống bơi nên mẹ nhờ bác ấy. Nhưng một lúc sau, mình thấy mẹ cũng xuống bơi. Mẹ đội một cái khăn đầu cho đỡ nắng nhưng trông buồn cười lắm. Hai mẹ con vui chơi thỏa thích dưới nước. Vì chưa quen nên mình bị sặc nước. Vì mới uống sữa nên mình trớ luôn ra bể bơi. Mẹ đã hứng cái cốc vào rồi nhưng vẫn bị trớ ra bể bơi nhiều lắm. Thế là mẹ chuyển mình ngay ra chỗ khác nước sạch hơn. Ra đến chỗ phía bên kia của bể bơi, mình nhất định không dám cùng mình đi ra chỗ có hình con cá heo ở dưới đáy vì sợ cá cắn. Mọi người dỗ dành thuyết phục hết cách mà mình vẫn sợ. "Thôi lên thôi con ơi, bơi thế là được rồi. Chiều lại bơi tiếp ở bể bơi trong nhà", mẹ đã lên bờ trước và giục mình trong khi mình còn đang say sưa lội nước với bác Dương. "Mẹ cho con bơi 15 phút nữa thôi, đi mẹ!", mình năn nỉ vì mình đang thích. Thế là mẹ chỉ cho mình nghịch nước thêm một, hai phút nữa là phải lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn trưa xong, mọi người lại quay về nhà sàn. Lần này mình nhất định xin mẹ cho chơi bập bênh và đu quay. Trời nắng nhưng hai mẹ con vẫn chơi bập bênh. Hihi, công nhận mẹ chiều mình thật! Cũng chẳng được bao lâu thì mẹ bắt minh lên nhà sàn. Mình nhất định không chịu lên thế là mẹ bỏ mình lên trước. Mình vẫn muốn chơi nữa nên lưỡng lự không lên nhà sàn. Nhưng tự nhiên mình phải chạy ngay lên cầu thang vì mẹ bảo "Lên đi không thì cá mập cắn đấy". Mình sợ cá mập lắm lên phải lên nhà sàn ngay. Đứng ngay ở cửa, chị Châu Ba lầm bầm "sao lại mải chơi thế nhỉ?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkh-KjOlbI/AAAAAAAAANA/tGwbEWFAFW4/s1600/IMG_1237.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkh-KjOlbI/AAAAAAAAANA/tGwbEWFAFW4/s320/IMG_1237.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492458572422747570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Bên trong nhà sàn mình thấy bác thì ngồi ăn dưa hấu, bác thì nằm ngủ.. ai cũng có vẻ mệt và nóng. Sao mình chẳng thấy mệt gì cả. Mình chỉ thấy thích thôi. Mẹ liên tục phải nhắc mình nói bé và ngồi trật tự. "Bi chơi cá ngựa không?", cô Trang đã bày sẵn bàn cá ngựa ra gọi mình và chị Châu Ba. Chà chà, mình cũng thích chơi cá ngựa. Bà ngoại đã dạy mình cách chơi rồi. Mấy cô cháu chơi cá ngựa vui lắm. Cô Trang toàn cười và bảo mình "Bi chơi ăn gian thế! Toàn để sẵn xúc xắc để được lục thôi". Còn mình thì mỗi lần thấy cô liên tục đi, mình lại làu bàu "Sao cô đi tham thế!" Cô Trang khúc khích cười rồi lấy máy ảnh ra chụp. Mẹ cũng cầm máy ảnh nháy liên tục. Nhìn thấy máy ảnh, mình chán chơi cá ngựa luôn và đòi mượn máy ảnh của cô Trang để chụp. Trông mình cũng giống thợ ảnh chuyên nghiệp đấy. Lúc đó, các chú, các bác đã tìm mỗi người một chỗ để ngủ. Mẹ cứ giục mình ngủ nhưng mình chẳng buồn ngủ. Thế là cầm máy ảnh ra cửa chụp cả nhà đang ngủ. Mẹ khen "Bi chụp đẹp ra phết!" Thế là cả buổi trưa mình hí hoáy với cái máy ảnh, chẳng ngu nghê gì.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkhOyqKpFI/AAAAAAAAAM4/FgouCxyvR_8/s1600/IMG_1219.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkhOyqKpFI/AAAAAAAAAM4/FgouCxyvR_8/s320/IMG_1219.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492457758555546706" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkis6_xDhI/AAAAAAAAANI/5ZAdZL4chl8/s1600/IMG_1223.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkis6_xDhI/AAAAAAAAANI/5ZAdZL4chl8/s320/IMG_1223.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492459375701331474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDklBJEuJ_I/AAAAAAAAANg/mGNGC4HF7hc/s1600/IMG_1230.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDklBJEuJ_I/AAAAAAAAANg/mGNGC4HF7hc/s320/IMG_1230.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492461922100848626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;"Thôi cả nhà dạy đi bơi thôi, 3 giờ rồi!" Các cô các bác bắt đầu dậy và gọi nhau. Cả nhà hồ hởi chuẩn bị đồ xuống bể bơi. Nhưng chán qua, bể bơi chưa mở cửa. Mãi một lúc sau mới có người xuống mở cửa. Cả nhà ùa vào, ai cũng kêu lên vì trong bể nóng quá. Mấy chú bảo vệ nhất định không cho mọi người đi dép vào kể cả trẻ con như mình và chị Châu Ba. Nóng thế mà không được đi dép vào thì có mà bỏng hết chân. Mọi người đều rất chán mà không ai thèm bơi dù có mấy bác, mấy cô chưa được bơi. Đứng một lúc, mình thấy mọi người bảo đi nơi khác. Mình cũng không biết thế nào nữa nhưng mẹ bảo mình là đến chỗ khác bơi. Mình thấy mặt các bác, các cô buồn lắm. Mình cũng vậy. Nhưng đi theo mọi người đến chỗ khác bơi, cả mình và chị Châu Ba đều rất háo hức. Trên xe, hai chị em liên tục hỏi "Sắp đến chỗ bơi chưa?" Mẹ bảo, hai chị em ngủ đến bể bơi rồi sẽ gọi dậy. Và mình cũng ngủ. "Bi ơi, Châu Ba ơi, đến rồi, dậy thôi!" Nghe thấy tiến mẹ gọi, mình biết nhưng chẳng thể nào mở mắt ra được vì buồn ngủ quá. Mình chỉ nghe thấy thoang thoáng là "Bể bơi đang sửa chữa. Chán thật! Cả nhà tiến thẳng về Hà Nội" Thế rồi mình lại ngủ tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đến cơ quan mẹ, gọi mãi mình mới dậy. Chưa hết ngái ngủ, mình phải ra khỏi xe. Trời nóng ơi là nóng. Chào bác Quỳnh, cô Hạnh và chị Châu Ba, hai mẹ con lên nhà xe lấy xe về nhà kết thúc một chuyến đi chơi. Mình thấy các bác, các cô và mẹ có vẻ không thích thú lắm nhưng mình thì mình thấy cũng hơi thích :-)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-4411268510079795011?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/4411268510079795011/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/07/tham-lai-v-resort.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4411268510079795011'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4411268510079795011'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/07/tham-lai-v-resort.html' title='Thăm lại V-resort'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TDkngYA7ILI/AAAAAAAAANw/CDTBQoghl6k/s72-c/3094495179_734167dc29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-4107125094297829035</id><published>2010-06-21T07:56:00.000-07:00</published><updated>2010-06-21T08:23:58.255-07:00</updated><title type='text'>Về quê ngoại</title><content type='html'>Hai tuần sau lễ tổng kết năm học của Trường mầm non Ngôi Sao xanh, con được nghỉ hè 1 tuần.Thời tiết mấy hôm nay nóng như thiêu như đốt. Người con cứ rời quạt ra là đầm đìa mồ hôi. Cũng may khu chung cư nhà mình không bị mất điện nên con được hưởng cái mát của điều hòa nên cũng đỡ. Một tuần nghỉ hè dù không phải là thời gian dài nhưng cũng đủ để con có một thời gian thật đáng nhớ. Con được về nhà ông bà ngoại!  &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thấy bố mẹ đồng ý cho con về ông bà ngoại, con thích thú đến mức sáng hôm sau vừa ngủ dậy không nhìn thấy dì Hiền đâu tưởng dì về trước rồi con khóc ầm lên. Đến lúc mẹ bảo là dì đi mua cháo cho con thì con mới yên tâm và không khóc nữa. Ăn sáng xong, hai dì cháu lên đường ra bến xe để bắt xe về nhà ông bà. Không đi cùng con nhưng mẹ thấy dì Hiền kế là trên ô tô con đã kịp làm quen với một em bé dù mới 4 tuối nhưng trồng còn cao to hơn con. Hai bạn cùng nằm ra ghế trông rất thư giãn. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB95nAfK46I/AAAAAAAAAMQ/EL4MYF-QcKo/s1600/H%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh0295.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB95nAfK46I/AAAAAAAAAMQ/EL4MYF-QcKo/s320/H%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh0295.jpg" border="0" width="240" height="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; Bây giờ đang là mùa hè nóng bức nên ở nhà ông bà ngoại một hôm có điện, một hôm mất điện nhưng nhà ông có máy phát điện nên cũng có quạt cho con mát và có tivi cho con xem hoạt hình. Con được ông bà cưng đến mức một mình con dùng 3 cái quạt. Vừa về đến nhà con đã được ông kiệu đi chơi một vòng và được ông bế đi thăm quan nhà ông bà đang xây. Nhà to và rộng lắm. Khi nào nhà xong, con về chơi tha hồ mà thích. Buổi tối cứ khoảng 7 giờ là nhà ông bà có điện. Vừa thấy điện nhà hàng xóm đối điện nhấp nháy điện, con đã chạy vào bảo ông bật điều hòa. Thế là con cứ ngồi trong phòng điều hòa suốt. Bà ngoại còn trêu Bi là "Các bạn ơi, tớ ăn trong phòng điều hòa, tớ chơi trong phòng điều hòa, tớ xem tivi trong phòng điều hòa, tớ học trong phòng điều hóa và tớ ỉn trong phòng điều hòa :-) &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau hôm con về, ông ngoại đón cụ ngoại lên chơi. Cụ ngoại tuy đã gần 90 tuổi nhưng còn minh mẫn lắm. Cụ theo dõi thời sự và rất cập nhật tin tức. Con chơi với cụ thích lắm. Thấy cụ kể là đến bữa ăn cơm con hỏi cụ một cách rất ngây thơ "Cụ ơi, thế cụ ăn cơm thì ai xúc cho cụ ạ?" Cụ không nhịn được cười. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB96pLHwpWI/AAAAAAAAAMU/6qlbRcZT8IE/s1600/IMG_1174.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB96pLHwpWI/AAAAAAAAAMU/6qlbRcZT8IE/s320/IMG_1174.JPG" border="0" width="320" height="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Theo kế hoạch, thứ Bảy được nghỉ bố mẹ về thăm cụ ngoại, ông bà ngoại và đón con lên Hà Nội. Đúng hôm ấy thời tiết nóng lịch sử mà nhà ông bà lại đến lịch căt điện. Tuy có máy phát điện nhưng do thời tiết nóng nên hơi nóng cứ phả vào mặt. Người con đầm đìa mồ hôi. Thấy con liên tục vén áo lên lau mồ hôi thế là mẹ quyết định cho con... cởi trần cho mát. Được cởi trần thấy mát hơn nên con thích lắm. Được bà ngoại mua cho bộ bút màu và một quyển vở tập tô, con thích lắm. Trời nóng thế mà vẫn đòi mẹ cho tập tô. Trông con buồn cười lắm. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB98Q_-2h6I/AAAAAAAAAMc/Pi2aLibkbJ0/s1600/IMG_1165.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB98Q_-2h6I/AAAAAAAAAMc/Pi2aLibkbJ0/s320/IMG_1165.JPG" border="0" width="320" height="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Cặm cụi học được một lúc thì con cũng lăn ra ngủ. Trông con cởi trần nằm ngủ buồn cười không chịu được. Hai cái quạt xả vào mà người con vẫn đầy mồ hôi. Thế là mẹ bế con vào phòng ông bà mát hơn vì điều hòa từ sáng vẫn còn hơi mát. Vừa vào con đã hỏi mẹ quyển tập tô và bút chì đâu. Công nhận con trai mẹ chăm chỉ thật. Vượt lên nóng bức chăm chỉ học hành :-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về quê con thích không chỉ được chơi trong không gian rộng rãi thoáng mát mà nhà bà mà con còn có 2 anh em bạn hàng xóm suốt ngày sang chơi cùng. Bạn ấy tên là Toàn. Bạn ấy hơn con 4 tháng mà trông bé hơn con. Hồi con được gần một tháng về nhà ông bà ngoại thì bạn ấy đã được 3 hay 4 tháng rồi. Hay bạn ngồi chơi cá ngựa, chơi đồ chơi dùng cụ sửa chữa và xem tivi. Con tỏ ra thích thú lắm, cứ luôn miệng "tớ tớ cậu cậu" có lúc còn xưng là "anh" rất ra dáng. Bạn ấy phải về ăn cơm nhất định con không cho bạn ấy về mà cứ đòi bạn ấy ở đây chơi. Mẹ bảo chủ nhật lên Hà Nội con tỏ vẻ không muốn về vì thích ở nhà ông bà chơi hơn. Nhà ông bà mất điện nhưng chiều tối ra ngoài sân có mái che ngồi gió thổi mát lắm. Hai bà cháu chơi với nhau rất say sưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB-BRIHqgHI/AAAAAAAAAMo/HQ_vtlqiAWQ/s1600/IMG_1180.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB-BRIHqgHI/AAAAAAAAAMo/HQ_vtlqiAWQ/s320/IMG_1180.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485245002397941874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù chỉ về quê có 3 ngày nhưng con có một thời gian nghỉ hè rất ý nghĩa. Dù xa bố mẹ mấy hôm nhưng con được về chơi với cụ ngoại, ông bà ngoại, được ông bà yêu quý, cậu Tuận đưa đi chơi và có thêm bạn mới. Biết con thích nên mẹ lưu lại những khoảnh khắc này để khi lớn thêm chút nữa, đọc được và hiểu được chắc chắn con sẽ thấy được ý nghĩa của những ngày nghỉ hè bổ ích.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-4107125094297829035?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/4107125094297829035/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/ve-que-ngoai.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4107125094297829035'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/4107125094297829035'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/ve-que-ngoai.html' title='Về quê ngoại'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TB95nAfK46I/AAAAAAAAAMQ/EL4MYF-QcKo/s72-c/H%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh0295.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-5444553885852678353</id><published>2010-06-02T20:56:00.001-07:00</published><updated>2010-06-02T21:00:37.034-07:00</updated><title type='text'>Thời khoá biểu của Thái Dương</title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcor3CvwtI/AAAAAAAAAMA/kdiMW8Y4X2I/s1600/THOI+KHOA+BIEU+(2).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478392205694452434" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 247px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcor3CvwtI/AAAAAAAAAMA/kdiMW8Y4X2I/s320/THOI+KHOA+BIEU+(2).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-5444553885852678353?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/5444553885852678353/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/thoi-khoa-bieu-cua-thai-duong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5444553885852678353'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/5444553885852678353'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/thoi-khoa-bieu-cua-thai-duong.html' title='Thời khoá biểu của Thái Dương'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcor3CvwtI/AAAAAAAAAMA/kdiMW8Y4X2I/s72-c/THOI+KHOA+BIEU+(2).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-7489731183602058295</id><published>2010-06-02T01:48:00.001-07:00</published><updated>2010-06-02T21:27:39.453-07:00</updated><title type='text'>Lễ tổng kết năm học 09-10 của con</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: center" align="justify"&gt;Thời gian trôi nhanh thật! Thế là con đã “tốt nghiệp” lớp mẫu giáo nhỡ để chuyển lên mẫu giáo lớn – Lớp 6 tuổi ở trường Ngôi Sao Xanh.&lt;/div&gt;&lt;p align="justify"&gt;Lễ tổng kết năm nay các cô tổ chức cho các con tại Nhà hát múa rối Việt Nam với rất nhiều hoạt động thú vị. Oách lắm. Con sẽ biểu diễn tiết mục đồng ca cùng với 4 bạn trong lớp với bài hát “Bố là tất cả”. Ở lớp các con cùng cô luyện tập rất hăng say. Về nhà, con cũng say sưa biểu diễn cho bố mẹ và dì xem. Không phải là mẹ khen con đâu nhưng mẹ thấy con cũng có chất giọng đấy. Để lớn tí nữa, mẹ đăng ký cho con đi thi Đồ Rê Mí nhé J&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZkVLsZN8I/AAAAAAAAAKQ/p1LGqH9wxT8/s1600/IMG_0984.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478176311821809602" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZkVLsZN8I/AAAAAAAAAKQ/p1LGqH9wxT8/s320/IMG_0984.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Từ tối hôm trước cô Hiệu trưởng đã gọi điện dặn bố mẹ đưa con đến trước nửa tiếng để còn ổn định đội hình vì tiết mục của con biểu diễn đầu tiên mà. Cả nhà kéo đến Nhà hát múa rối Việt Nam từ lúc 8 giờ kém. Con háo hức lắm, chạy lên chạy xuống, đùa vui cùng các bạn ầm vang cả khu nhà hát. Các cô dăn đến sớm nhưng mãi gần đến giờ biểu diễn thì cô mới gọi Thái Dương vào để xếp hàng chuẩn bị hát. Thế là bố mẹ và dì đưa con đến sớm rồi chạy theo con cũng đủ mệt. Tiêu chuẩn mỗi bạn chỉ được một quả bóng. Vậy mà con đã làm bay một quả, làm vỡ một quả, quả thứ 3 thì dì Hiền làm bay mất. Mẹ không dám xin thêm cho con nữa. Xin mãi bạn Phương Trà không cho. Cuối cùng Bi phải thơm vào má bạn ấy mới cho đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZplKHDbvI/AAAAAAAAAKo/O1MaWQQSv6A/s1600/IMG_1010.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478182083832803058" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZplKHDbvI/AAAAAAAAAKo/O1MaWQQSv6A/s320/IMG_1010.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đã đến giờ biểu diễn. Chú Ve Sầu bước ra sân khấu dẫn chương trình và giới thiệu tiết mục biểu diễn của con và các bạn. Cùng các bạn bước ra sân khấu, con tỏ ra khá tự tin như một “ca sỹ chuyên nghiệp”. Trông con ngộ nghĩnh ghê. Đôi chân nhún nhảy, đôi tay biểu diễn những động tác biểu cảm theo bài hát khiến con khá nổi bật trên sân khấu. Chẳng bù cho lần trước ở trường Kangaroo cũng trong lễ tổng kết năm học. Con cũng ở trong đàn đồng ca. Lúc bước lên sân khấu, con tỏ ra rất tự tin. Bố thì chạy lên chạy xuống để chộp những pô ảnh ngộ nghĩnh của con. Nhìn thấy bố, con bỏ cả sân khấu rồi khóc nhè đòi bố bế. Thế là đi tong tiết mục văn nghệ mà bố mẹ chờ đợi bao lâu để xem con biểu diễn. Phải công nhận ku Bi lần này tiến bộ và ra dáng người lớn lắm rồi đấy. Lúc đón con xuống sau tiết mục biểu diễn, con còn hỏi mẹ “Ơ! Sao mẹ không vỗ tay cổ vũ con à?” “Sao mẹ lại không vỗ tay. Mẹ còn quay cả video clip con hát nữa đây này” Thế là con mới thôi không phụng phịu nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau tiết mục của con là một số tiết mục đọc thơ và hát cũng rất đáng yêu của các bạn mẫu giáo bé và nhà trẻ. Đặc biệt là tiết mục “Tạm biệt búp bê thân yêu” của các bạn tốt nghiệp mầm non trong trang phục “cử nhân mầm non” trông rất đáng yêu. Tầm này sang năm, con cũng sẽ giống như các bạn. Sân khấu nhộn nhịp hẳn lên khi tiết mục do của các nghệ sỹ Nhà hát múa rối Việt Nam biểu diễn với âm thanh rất vui nhộn. Bắt chước các nghệ sỹ trên sân khấu, ở bên dưới con cũng nhảy theo với điệu hip-hop “bán chuyên nghiệp” trông rất buồn cười. Trông con nhảy cũng bài bản ra phết: đá chân, ngoáy mông, chống tay xuống ghế, giơ chân lên… chẳng kém gì chú Dương trong phim “Bước nhảy xì tin” mà con rất thích xem. Cuồng nhiệt hơn là tiết mục “Alibaba” của chú Ve Sầu, người dẫn chương trình. Cùng các bạn, con hăng hái đi lên sân khấu và nhảy múa cùng với nghệ sỹ không hề ngại ngùng gì. Lúc chú biểu diễn xong, gọi mãi con mới chịu xuống. Khi các tiết mục khác biểu diễn, dù không lên sân khấu nhưng ở bên dưới con hoà theo rất hăng say. Sau khi chương trình kết thúc, con còn chụp ảnh với chú chuột Mickey và chú vịt Donnald, nhân vật hoạt hình mà con rất thích. Buồn cuời nhất là những kiểu ảnh chụp với Phương Trà, bạn cùng lớp với con. Những kiểu khoác vai là bình thường. Còn có những kiểu con thơm bạn ấy nữa chứ. Trông buồn cười ơi là buồn cười.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZquXiEOgI/AAAAAAAAAKw/kfqUyZq8Upo/s1600/IMG_1003.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478183341566212610" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZquXiEOgI/AAAAAAAAAKw/kfqUyZq8Upo/s320/IMG_1003.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZoHerT5UI/AAAAAAAAAKY/wMMdOe0yiHQ/s1600/IMG_1004.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478180474445882690" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZoHerT5UI/AAAAAAAAAKY/wMMdOe0yiHQ/s320/IMG_1004.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZo3U2CvRI/AAAAAAAAAKg/TfKY7cR7mmU/s1600/IMG_1008.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478181296440261906" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZo3U2CvRI/AAAAAAAAAKg/TfKY7cR7mmU/s320/IMG_1008.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-7489731183602058295?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/7489731183602058295/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/le-tong-ket-nam-hoc-cua-con.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7489731183602058295'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7489731183602058295'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/le-tong-ket-nam-hoc-cua-con.html' title='Lễ tổng kết năm học 09-10 của con'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAZkVLsZN8I/AAAAAAAAAKQ/p1LGqH9wxT8/s72-c/IMG_0984.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-7943753215562633465</id><published>2010-06-02T00:16:00.000-07:00</published><updated>2010-06-02T21:28:56.729-07:00</updated><title type='text'>Tấm gương sáng cho con!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Con trai yêu quý! Mẹ kể cho con chuyện về bố để khi biết đọc, con hiểu được thì hãy luôn yêu thương, kính trọng và vâng lời bố. Bố của con là tấm gương sáng về ý chí và nghị lực để con noi theo và phấn đấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcJGAOpm8I/AAAAAAAAALY/VFsEyNryJEI/s1600/chavacon.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478357470464809922" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 228px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcJGAOpm8I/AAAAAAAAALY/VFsEyNryJEI/s320/chavacon.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;Khi mới lớp 6, một tai nạn lao động đã lấy đi cánh tay phải của bố. Đau đớn đến ngất lịm nhưng bố vẫn can đảm ôm tay chạy đến trạm xá. Ông bà nội và các bác của con đã rất bàng hoàng và đau đớn. Do chuyển qua nhiều bệnh viên nên khi lên đến bệnh viện Việt Đức ở Hà Nội thì đã quá muộn để nối lại cánh tay cho bố con. Cuộc đời của bố con đã sang trang mới với bao nhiêu khó khăn ở phía trước. Sau ca phẫu thuật, bố con tỉnh dậy thì không thấy tay của mình đâu. Bố khóc nhiều lắm. Sự mất mát quá lớn với một cậu bé mới 12 tuổi còn cả tương lai ở phía trước bỗng chốc trở nên mù mịt hơn. Cả nhà cũng không ai cầm nổi nước mắt. Thế rồi nỗi đau dần dần cũng nguôi ngoai nhờ vào sự can đảm và ý chí vuợt lên khó khăn, bố con đã quen dần với sự thực là mình chỉ còn một cánh tay trái. Vậy là, hàng ngày trong bệnh viện, bố con bắt đầu tập viết tay trái. Tay thì không thuận, bút bi thì trơn nên bố con luyện viết rất khó khăn. Nhiều lúc bố con đã rất nản chí nhưng mỗi lần như vậy, bố con lại nghĩ đến ông Nguyễn Ngọc Ký bị liệt hai tay phải viết bằng chân, bố con lại thấy can đảm hơn. Cứ thế, ròng rã sau hơn một tháng trời, với ý chí và sự quyết tâm cùng với sự động viên của ông bà nội và các bác con, bố con đã viết được tay trái. Tuy chưa đẹp nhưng cũng đủ để giúp bố tự tin hơn khi quay lại trường học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là bố bắt đầu làm quen với hoàn cảnh mới. Những buổi đầu quay lại trường, các bạn trong trường, trong lớp đều nhìn bố con với ánh mắt hiếu kỳ và tò mò, đôi khi có những lời trêu trọc nhưng đa phần là những ánh mắt cảm thông và đồng cảm. Đây là thời kỳ khó khăn vì bố con phải cố gắng để theo kịp các bạn trong lớp. Với ý chí quyết tâm và sự siêng năng, chẳng bao lâu bố con đã theo kịp được chương trình của các bạn trong lớp. Hơn thế nữa, bố còn đạt học sinh giỏi trong suốt những năm cấp 2, rồi cấp 3. Không chỉ là một học sinh giỏi vượt lên khó khăn của bản thân mà bố con còn là một lớp trưởng gương mẫu để các bạn trong lớp noi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà ông bà nội con hồi đó còn nghèo lắm. Bố con không được sung sướng như con bây giờ đâu. Hàng ngày, ngoài giờ học ở trường, bố chăm chỉ làm việc đồng áng, bắt cua, bắt cá giúp ông bà nội con. Bố con kể với mẹ là đã có nhiều lúc bố con buồn và nản chí lắm nhưng với sự động viên của ông bà nội và các bác con đặc biệt là bác Định, bố con đã quên đi những giây phút buồn phiền và nản lòng này. Và bố con đã thi đỗ vào đại học với kết quả rất cao. Trong suốt 4 năm đại học, bố con đã rất chăm chỉ rèn luyện. Ngoài giờ học trên giảng đường, bố con tham gia rất tích cực vào công tác đoàn và sinh viên. Ngoài ra, bố con còn là một cán bộ tự quản trong ký túc xá rất mẫn cán và năng nổ. Bố con còn tham gia rất tích cực vào các hoạt động dành cho những sinh viên khuyết tật. Mẹ rất tự hào về bố con và đồng hành với bố con suốt 4 năm đại học và cho đến tận bây giờ. Sau khi tốt nghiệp đại học, bố đã được một tổ chức phi chính phủ của Mỹ mời về làm. Công việc của bố con tiến triển rất tốt. Ngoài thời gian làm việc, bố con vẫn tham gia rất tích cực vào các hoạt động dành cho người khuyết tất, ở trong nước và cả ở nước ngoài. Bố con đã có cơ hội đến và thăm nhiều nước trên thế giới như Đức, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Campuchia... Lúc con sắp chào đời, bố con vinh dự được một suất học bổng đi học ngăn hạn ở Mỹ một tháng. Những kinh nghiệm này đã giúp bố tự tin và thành công hơn trong công việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ muốn nói rằng mẹ rất tự hào về bố con. Sau này, trên đường đời, nếu gặp bắt kỳ khó khăn nào, con hãy nhìn vào tấm gương sáng là bố con thì chắc chắn con sẽ vượt qua tất cả. Mẹ mong và tin rằng con của mẹ sẽ hạnh phúc và thành công. Con sẽ làm được vì con là con của bố Tỉnh mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;Yêu con nhiều!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYMa52VHGI/AAAAAAAAAIY/mX_ufhpTc3k/s1600/IMG_0097.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478079653087616098" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYMa52VHGI/AAAAAAAAAIY/mX_ufhpTc3k/s320/IMG_0097.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-7943753215562633465?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/7943753215562633465/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/tam-guong-sang-cho-con.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7943753215562633465'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7943753215562633465'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/06/tam-guong-sang-cho-con.html' title='Tấm gương sáng cho con!'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAcJGAOpm8I/AAAAAAAAALY/VFsEyNryJEI/s72-c/chavacon.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-7595946895258106668</id><published>2010-05-26T01:18:00.000-07:00</published><updated>2010-06-02T01:03:19.518-07:00</updated><title type='text'>Tặng con bài thơ đầu tay của mẹ</title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYQIAwIknI/AAAAAAAAAIw/AyWNIWmAjrA/s1600/untitled.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478083726569673330" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 258px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYQIAwIknI/AAAAAAAAAIw/AyWNIWmAjrA/s320/untitled.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="color:#6600cc;"&gt;Con biết không, lúc mẹ còn nhỏ chừng lớp 6, lớp 7 mẹ có một cô bạn hàng xóm tên là Linh. Mẹ rất hay sang nhà cô Linh chơi và cùng nhau làm thơ. Đã có nhiều vần thơ ra đời từ khi đó nhưng rất tiếc cả mẹ và cô Linh đều không ghi lại nhưng mẹ vẫn nhớ mang máng. Thơ mẹ và cô Linh viết chung. Mẹ nhớ là hình như chưa có bài nào hoàn chỉnh thì phải.&lt;br /&gt;Lúc học lớp 8, mẹ được tham gia thi đọc thơ toàn trường. Mẹ rất vui. Mẹ đã làm một bài thơ mà giờ đọc lại vẫn thấy sao hồi đó mẹ thật ngây thơ và viết thơ thật buồn cười. Mẹ vẫn thuộc lòng bài thơ đó. Dù không được giải thưởng gì nhưng mẹ vẫn vui vì đó là bài thơ hoàn chỉnh đầu tay của mẹ. Mẹ chép lại vào đây để khi nào biết đọc, con đọc xem có hay không nhé J&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#6600cc;"&gt;&lt;strong&gt;Gió&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Gió về thổi nhẹ lao xao&lt;br /&gt;Hàng cây trước gió rì rào đung đưa&lt;br /&gt;Gió về làm mát buổi trưa&lt;br /&gt;Những ngày nóng bức gió đưa quạt về&lt;br /&gt;Gió về thổi mát bốn bề&lt;br /&gt;Gió còn quạt mãi không hề ngơi tay&lt;br /&gt;Hôm nay gió thổi hây hây&lt;br /&gt;Chàng lười ngủ gật chẳng hay gió về&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-7595946895258106668?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/7595946895258106668/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/tang-con-bai-tho-au-tay-cua-me.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7595946895258106668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/7595946895258106668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/tang-con-bai-tho-au-tay-cua-me.html' title='Tặng con bài thơ đầu tay của mẹ'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYQIAwIknI/AAAAAAAAAIw/AyWNIWmAjrA/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-8310222705270603618</id><published>2010-05-25T21:42:00.000-07:00</published><updated>2010-06-02T01:15:31.117-07:00</updated><title type='text'>Viết cho con</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;strong&gt;Ngắm con&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Mỗi lần nhìn thấy con cười&lt;br /&gt;Ánh mắt trong sáng ngời ngời niềm tin&lt;br /&gt;Mỗi lần nhìn thấy con chơi&lt;br /&gt;Đôi chân thoăn thoắt con cười thích ghê&lt;br /&gt;Nhìn con ngồi học say mê&lt;br /&gt;Mẹ như quên hết bộn bề lo toan&lt;br /&gt;Mong con học giỏi chăm ngoan&lt;br /&gt;Tương lai phía trước muôn vàn niềm vui&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYOYCCr7GI/AAAAAAAAAIg/bBSXI0sbLSY/s1600/IMG_0088.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478081802770574434" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYOYCCr7GI/AAAAAAAAAIg/bBSXI0sbLSY/s320/IMG_0088.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#663300;"&gt;&lt;strong&gt;Nhớ con!&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Lần đầu công tác xa nhà&lt;br /&gt;Khi con bị ốm về bà Hải Dương&lt;br /&gt;Ông bà hết mực yêu thương&lt;br /&gt;Mà sao mẹ vẫn nhớ nhung con nhiều&lt;br /&gt;Xa con mẹ ước một điều&lt;br /&gt;Ước nhanh xong việc được về với con! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYSNRDa8XI/AAAAAAAAAJI/tdhcAJbq7sk/s1600/1227974750_255332~Madonna-with-Child-Posters.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478086015868137842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 258px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYSNRDa8XI/AAAAAAAAAJI/tdhcAJbq7sk/s320/1227974750_255332~Madonna-with-Child-Posters.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-8310222705270603618?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/8310222705270603618/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/danh-tang-con-trai.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8310222705270603618'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/8310222705270603618'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/danh-tang-con-trai.html' title='Viết cho con'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYOYCCr7GI/AAAAAAAAAIg/bBSXI0sbLSY/s72-c/IMG_0088.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-58215469706988914</id><published>2010-05-25T09:05:00.000-07:00</published><updated>2010-05-25T09:09:19.635-07:00</updated><title type='text'>Bi học tiếng Anh!</title><content type='html'>&lt;div style="color: blue; font-family: times new roman;"&gt;Hôm nay, mẹ cùng con học tiếng Anh. Mẹ cho con học tiếng Anh trên máy tính. Con học số, chữ cái, màu sắc. Con vừa xem video clip vừa đọc theo. Con biết hết các số từ 1 đến 20 rồi. Hôm nay con học thêm số 0, số 100 và số 1000. Các màu sắc thì con cũng đã biết. Con cần tập đọc cho thật đúng. Bảng chữ cái tiếng Anh con chưa thuộc hết nên phải luyện tập thêm nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: times new roman;"&gt;&lt;br /&gt;Bài học đặc biệt hôm nay là hai mẹ con cùng học từ vựng về đồ dùng trong nhà và các bộ phận trên cơ thể. Con học từ bằng cách đọc to và tìm đúng đồ vật để dán từ đó lên. Con thích thú lắm. Toàn người dán toàn từ mới tiếng Anh trông buồn cười lắm. Hết dán vào người rồi dán vào cánh cửa. Cách học này sẽ giúp con nhớ từ tiếng Anh nhanh hơn. Hai mẹ con học thật vui.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_v0ml6ZB0I/AAAAAAAAAH4/3ZRgx-MOlq4/s1600/IMG_0970.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_v0ml6ZB0I/AAAAAAAAAH4/3ZRgx-MOlq4/s320/IMG_0970.JPG" border="0" height="320" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_v0rf8JqyI/AAAAAAAAAH8/szDW01rW81w/s1600/IMG_0972.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_v0rf8JqyI/AAAAAAAAAH8/szDW01rW81w/s320/IMG_0972.JPG" border="0" height="240" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-58215469706988914?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/58215469706988914/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/bi-hoc-tieng-anh.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/58215469706988914'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/58215469706988914'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/bi-hoc-tieng-anh.html' title='Bi học tiếng Anh!'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_v0ml6ZB0I/AAAAAAAAAH4/3ZRgx-MOlq4/s72-c/IMG_0970.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-3205608343935149035</id><published>2010-05-24T02:24:00.000-07:00</published><updated>2010-06-02T01:50:28.663-07:00</updated><title type='text'>Những khoảnh khắc ngộ nghĩnh của con</title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pICq5soUI/AAAAAAAAAHo/iV5zahA-jeE/s1600/untitled.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474767507735486786" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pICq5soUI/AAAAAAAAAHo/iV5zahA-jeE/s320/untitled.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHwuqjRoI/AAAAAAAAAHY/KD_6cDUKsOs/s1600/untitled+12.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474767199508055682" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHwuqjRoI/AAAAAAAAAHY/KD_6cDUKsOs/s320/untitled+12.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHoSKRL9I/AAAAAAAAAHQ/SoszF1mWx_M/s1600/untitled+8.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474767054417506258" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHoSKRL9I/AAAAAAAAAHQ/SoszF1mWx_M/s320/untitled+8.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHg_S-ziI/AAAAAAAAAHI/W8T1YbCKjRw/s1600/untitled+10.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474766929094692386" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHg_S-ziI/AAAAAAAAAHI/W8T1YbCKjRw/s320/untitled+10.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHXPbTwGI/AAAAAAAAAHA/xfyoV3WzNEw/s1600/untitled+7.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474766761625895010" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHXPbTwGI/AAAAAAAAAHA/xfyoV3WzNEw/s320/untitled+7.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHNoWZdoI/AAAAAAAAAG4/5gXQnLBR52I/s1600/untitled+6.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474766596517492354" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pHNoWZdoI/AAAAAAAAAG4/5gXQnLBR52I/s320/untitled+6.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pG3prwm8I/AAAAAAAAAGo/Pf2n28piwVE/s1600/untitled+5.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474766218918403010" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pG3prwm8I/AAAAAAAAAGo/Pf2n28piwVE/s320/untitled+5.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGgd3ZnaI/AAAAAAAAAGY/SBiICbIBHz4/s1600/untitled+3.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474765820609011106" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGgd3ZnaI/AAAAAAAAAGY/SBiICbIBHz4/s320/untitled+3.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGatzL4zI/AAAAAAAAAGQ/47pClfyQScA/s1600/untitled+1.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474765721807086386" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGatzL4zI/AAAAAAAAAGQ/47pClfyQScA/s320/untitled+1.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGPgoBj3I/AAAAAAAAAGI/XjZCnnbnAwM/s1600/untitled+2.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474765529292050290" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGPgoBj3I/AAAAAAAAAGI/XjZCnnbnAwM/s320/untitled+2.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pGDi0o2yI/AAAAAAAAAGA/PQY1bNcPL60/s1600/untitled+1.bmp"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-3205608343935149035?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/3205608343935149035/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/nhung-khoanh-khac-ngo-nghinh-cua-con.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/3205608343935149035'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/3205608343935149035'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/nhung-khoanh-khac-ngo-nghinh-cua-con.html' title='Những khoảnh khắc ngộ nghĩnh của con'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/S_pICq5soUI/AAAAAAAAAHo/iV5zahA-jeE/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-71053272533100069</id><published>2010-05-24T02:02:00.000-07:00</published><updated>2010-05-24T19:31:20.971-07:00</updated><title type='text'>Ngộ nghĩnh cu Bi</title><content type='html'>&lt;span style="color: #000099;"&gt;Con trai: Mẹ ơi, bố đi làm bằng gì hả mẹ?&lt;br /&gt;Mẹ: Bố đi làm bằng xe buýt con ạ!&lt;br /&gt;Con trai: Sao bố không đi làm bằng xe máy như mẹ?&lt;br /&gt;Mẹ: Bố không đi được xe máy con ạ!&lt;br /&gt;Con trai: À con biết rồi. Bố không đi được là vì bố bị đau tay.&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Cô giáo: Hôm qua sau khi ở lớp về, Thái Dương làm gì?&lt;br /&gt;Thái Dương: Con tắm ạ&lt;br /&gt;Cô giáo: Tắm xong thì con làm gì?&lt;br /&gt;Thái Dương: Con mặc quần áo ạ!&lt;br /&gt;Cô giáo không nhịn được cười.&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Dì: Bi ra đằng kia lấy giúp&amp;nbsp;dì cái bút nào!&lt;br /&gt;Bi: Thôi dì tự ra lấy đi, cháu không có thời gian đâu&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Mẹ: Bi ơi, mẹ đau lưng quá!&lt;br /&gt;Con trai: Thì mẹ đi tắm đi rồi vào con đấm lưng cho!&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Con trai: Bố ơi!&lt;br /&gt;Bố: Gì hả con trai?&lt;br /&gt;Con trai: Nhà mình ai cũng có điện thoại. Mỗi mình con là không có. Bố mua cho con một cái để con làm việc nhé!&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Ông ngoại và Bi chơi trò trốn tìm. Ông đi trốn còn cháu đi tìm. Tìm mãi chẳng thấy ông:&lt;br /&gt;- Cháu: Ông ở, ông trốn ở đâu?&lt;br /&gt;- Ông: Không trả lời&lt;br /&gt;- Cháu: Bác ơi, bác trốn ở đâu?&lt;br /&gt;- Ông: Vẫn không trả lời&lt;br /&gt;- Cháu (hết kiên nhẫn): Mày ơi, mày ở đâu?&lt;br /&gt;Cả nhà không nhịn được cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;Cu Bi đang ngồi ị bô thì em Chích Bông (2 tuổi) ở nhà đối diện sang chơi. Thấy em, Bi xấu hổ lắm:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;- &lt;/span&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;Chích Bông đi về nhà đi&lt;br /&gt;- Chích bông vẫn đứng yên tại chỗ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;- Đi về đi sao còn đứng đây?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #000099;"&gt;- Chích bông vẫn không về&lt;br /&gt;- Ơ anh nói Chích Bông không nghe lời anh à?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-71053272533100069?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/71053272533100069/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/ngo-nghinh-cu-bi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/71053272533100069'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/71053272533100069'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/ngo-nghinh-cu-bi.html' title='Ngộ nghĩnh cu Bi'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1788320643715836388.post-3528505216058768648</id><published>2010-05-24T01:38:00.000-07:00</published><updated>2010-05-24T01:40:41.345-07:00</updated><title type='text'>Niềm vui nghe con bi bô tiếng Anh!</title><content type='html'>&lt;span style="color:#000066;"&gt;Đã từ lâu mẹ đã muốn cho con đi học tiếng Anh vì muốn con sau này nói tiếng Anh không những giỏi hơn mẹ và thật giỏi. Qua nhiều lần thấy con tiếp xúc với tiếng Anh và thấy con rất thích thú và khả năng nhớ rất tốt nên mẹ nghĩ rằng cho dạy con học tiếng Anh thời điểm này là tuyệt vời nhất. Đầu tiên là những bài học giải trí trước khi đi ngủ, mẹ dạy con học từ con nhớ rất tốt. Rrồi dần dần mẹ thấy nên đăng ký cho con một lớp tiếng Anh có cô giáo dạy bài bản hơn và mẹ sẽ kèm và luyện thêm với con ở nhà. Và mẹ đã chọn cho con học ở Trung tâm Anh ngữ Apple. Cứ hai buổi giáo viên Việt Nam thì con lại được học một buổi giáo viên bản ngữ. Mẹ muốn con làm quen trước rồi mới cho con học với 100% giáo viên bản ngữ. Như vậy, mẹ nghĩ sẽ hiệu quả hơn.&lt;br /&gt;Ngay từ buổi học đầu tiên con đã thích thú rồi nhưng khi bước vào lớp con hơi rùt rè và cứ đòi mẹ vào lớp cùng. Lúc đầu mẹ và cô phải nhắc nhở con nhiều vì con còn chưa tập trung lắm, luôn chân luôn tay nghịch bàn ghế. Có lúc hai tay nghịch hai cái bàn. Nhưng rồi dần dần con cũng bị cuốn hút vào bài học. Con được học cách chào hỏi, giới thiệu tên và tham gia các trò chơi thú vị. Thấy con say mê, mẹ vui lắm và thấy rằng thời gian mẹ dành cho con thật ý nghĩa. Buổi học đầu tiên, con học với cô Ester và cô Hải Yến làm trợ giảng. Con cũng nhớ tên các bạn và cô giáo rất nhanh. Trên đường đi học về, hai mẹ con thực hành tiếng Anh với nhau. Con rất thuộc bài và trả lời mẹ đầy hứng khởi.&lt;br /&gt;Con đã học tiếng Anh được hai tháng. Con đã biết khá nhiều từ mới, cấu trúc câu giao tiếp cơ bản. Tuy phát âm còn ngọng nghịu nhưng con học ngữ điệu của cô rất nhanh và nhờ bài học. Con học cấu trúc “Kiss Mommy; Hug Daddy” rồi về nhà thực hành luôn. Hàng ngày nghe con bi bô tiếng Anh, mẹ vui lắm và cảm thấy có động lực hơn rất nhiều. Cố gắng lên con trai! &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1788320643715836388-3528505216058768648?l=www.biduong.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.biduong.com/feeds/3528505216058768648/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/niem-vui-nghe-con-bi-bo-tieng-anh.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/3528505216058768648'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1788320643715836388/posts/default/3528505216058768648'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.biduong.com/2010/05/niem-vui-nghe-con-bi-bo-tieng-anh.html' title='Niềm vui nghe con bi bô tiếng Anh!'/><author><name>Trần Thái Dương (Bi)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07131340149521784586</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_YPPDMWz0iwo/TAYrbIEo1PI/AAAAAAAAAJw/J9bGLTr2j8Q/S220/IMG_0097.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry></feed>
